Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Tập thơ NHƯ LÀ HẠNH PHÚC - 2004 Nguyễn Tấn Trí


THƠ
thơ từ hồn gió mà ra
Thơ từ lòng đất Ta bà mọc lên
Thơ là hoa của nhân hiền
Hoa là bài hát triền miên đất trời.


XUÂN KHOE
Bầu trời thay chiếc áo xanh
Xum xoe khoe tết phơi cành đào mai
Ngại ngùng nhón bước chân ai
Gió xuân khéo vén áo dài lẳng lơ
thơm nồng hơi thở mộng mơ
Đêm xuân dìu dặt ngập bờ trần gian.

ĐÊM ĐÔNG
Đông về gọi gió heo may
tiển thu mấy dặm lá bay đầy đường
Mưa rơi dài giọt nhớ thương
Thạch sùng khản giọng đêm trường gọi nhau.

NHƯ LÀ HẠNH PHÚC
Như là ánh nắng chiều vàng
Con rơi rớt lại thu tàn ngày qua
Như là hạnh phúc đâu xa
Dẫu nhiêu khê cuộc đời ta vẫn cười
Đông về biển nở hoa tươi
Ủ trong giá buốt mắt ngời ngời xinh
Em là hoa của tâm linh
Nở trong tiếng khóc ái tình khổ đau.


LỐI MÒN
«… Ai đi từ vạn cổ
Cho đến mãi ngàn sau
Xin ai đừng nuối tiếc
Bống trăng giữa sương mờ… »

Lối mòn tình cũ dẫu phai
Bờ lau giữa lại riêng hai chổ ngồi
Cánh buồm xưa tít mù khơi
Như là cánh mỏng rách hồi ban sơ.

Tóc chiều rủ xuống nghieng bờ
Từ trong ký ức ngản ngơ nắng vàng
Chạm vào mấy nốt tình tang
Ngân nga từ độ tôi nàng gặp nhau.

Một chiều xưa, một bờ lau
Biển trời xanh lắm một màu ước mơ
Lần theo lối cũ tìm về
Cánh buồm ngày ấy bây giờ nơi đâu ?


ĐÊM NHẠC TRỊNH

Đêm rả rích mưa rơi nghe nhạc Trịnh
Bầu trời đen chẳng có một vì sao
« một cõi đi về » dế rên hòa tấu
Thương cho người lặng lẽ bước về đâu ?

Thương cho ai thẩn thờ trước biển
Nhớ lại cung đàn ngày xưa
Nhớ bài ca khi xưa em hát
Để tình ta thành mật đắng nơi này…

Nhớ ngày còn bên nhau quán này vẫn vậy
Vẫn thủy chung với nhạc Trịnh êm đềm
Em thổn thức khóc nhè vì anh về một cõi
Sóng mù sương, gió cũng mù khơi.

Hai mươi năm khuyết một góc đời
Rêu xanh cũ phủ dày râu tóc
Nhạc Trịnh đêm nay mưa dầm gõ nhịp
Thấm vào đời để mãi nhớ thương nhau.

CHO EM
( kính viếng cụ Tản Đà ngày xuân)
Bước chân ngần ngại bên đời
Tôi rao bán bớt góc trời gieo neo
Lên non cũng vướng cái nghèo
Xuống sông lại mắc dây neo ngập bùn

Bạn thăm xuân ! tôi rất mừng
Tiếc rằng vợ bận bán bưng chưa về
Cá, tôm, chợ ở xa ghê
Rượu ngon nhiều lắm… con thơ vắng nhà
Thôi thì trà lạt vậy nha
Tôi, anh tâm sự hiên nhà ngắm hoa
Cười khà anh nói chẳng ngoa
Bát cơm thi phú khó hòa thi nhân

Tôi rao bán bớt nợ nần
Cho em vơi gánh nhẹ chân mau về
Tôi rao bán nốt câu thơ
Cho em một phút giất mơ thiên đường…

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009


Tùy bút : Chân Dung Tự Họa.
Bát Chánh

Đã từ lâu tôi muốn viết cho những người mà cỏi đời này may mắn được gặp nhau, có được mỹ từ Bằng Hữu. Sở dĩ gọi là may mắn vì chúng ta sanh cùng thời và là hữu hạn gắn kết nhau trong vũ trụ mấy tỉ người. bởi thế không gọi là may mắn là duyên vậy gọi là gì ? Đơn giản là bạn bè vậy thôi !
Tôi không là họa sĩ, không là thi sĩ, nét tự họa có thể không phẳng phiu giống như cuộc đời nếm trải. Thứ tương tác mang tính con người có chất liệu như là bong bóng, dinh dính, khó nắm bắt đó là tương tác cộng sinh, hướng chúng ta về cái đẹp cái hay, loại trừ bỏ đi cái xấu. Vậy tôi méo mó thì vẻ tròn ư ? méo, tròn tự thân nó vốn vậy phải biết nhận thôi bạn nhé ! Bạn tôi những bóng mây một thời, những xó xỉnh thời gian một góc, nếu tình cờ giống ai thì nên xem như là một kỷ niệm, vì rằng rồi sẽ qua đi… như thời gian đã qua tuổi thơ đã mất. Chỉ có những người đa mang như tôi & bạn mang nặng những u hoài một thuở hàn vi, tự khắc họa chân dung méo mó đường bút chì quá khứ, để khi nghĩ về nhau nhìn lại còn thẳng ngay lục lọi tận ngóc ngách đáy hồn tìm xem hai chữ Tâm Giao.
1)- Trong bốn bức tường vôi tróc trôi từng mảng, những bộ bàn ghế cũ kẽo kẹt theo nhịp lắc lư phá phách của học trò. Trên tường dòng chữ mờ mờ “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật”, bị một lớp vôi mới vừa bôi qua và viết vội vàng viết lên đó “Đời Đời Nhớ Ơn Bác Hồ Vĩ Đại” … kenh… kenh…… kenh…
2)- Những con chữ nhảy múa, áo vá đụn nhiều đường, nắng ban trưa xao xát tiếng gà, tiếng người, tiếng gàu nhựa va vào thành Giếng Chùa trước sân Trường Bồ Đề lộp cộp. ( cái giếng nước trong ngọt liệm chắc lọc qua trùng trùng đồi cát ) từng gàu nước hòa giọt mồ hôi của cô gái mới lớn, tôi và bạn tôi uống ừng ực vào giờ ra chơi, ngọt lịm đến tận bây giờ… kenh … kenh…kenh…
3)- Gió đông về rét mướt, áo quần vải tám ráp thô ca rô, hoa cà hoa bí, hai tầng trai sao gái vậy ! người người đều giống nhà nhà đều giống vì chỉ có vậy thôi ở cửa hàng tem phiếu… nhà bạn tôi bến Bấc cửa trước then cài hàng cây tra quằng quại từng cơn gió hốt cát và bọt nước biển xác muối ướp đông. Những con mắt không ngủ dõi theo bạc đầu con sóng nhấp nhô xem xem có hình thù cái bù, phao ganh, thùng phuy, chai lọ… tuy không mang lại nhiều cơm gạo nhưng cũng đổi được mấy quyển vở rôm mậu dịch cho con nhỏ trải mấy đường cày ầu… ơ…ấu… ớ… ka… hát…ô… khô…hỏi …khổ….
4) – Gió nồm căng thổi bạt cánh diều, ước mơ bay mỗi chiều lộng gió, dốc cá chảy dài chông chông bay đụng bức tường tháp chuông thánh đường cổ tích, hoang phế chong chông, thép gai, trụ sở, văn hóa, trường học, nhà dân, cửa hàng hợp tác, đồn lính…. Những chuyển đổi linh tinh, lính tính, bình dân học vụ chẳng bao giờ xóa được xóm Nhà Thờ. Tôi tay xách bi – đông nước hiệu US, tay xách cà-mèn hiệu US đựng cơm ghé đầy khoai lang, mì lác, vài con cá sơn thóc, mắt lồi trờn trợn, đầu có sạn kho khô thập thò, thập thụt chờ Ba ăn trưa . Trường hợp dân đông nghẹt những người được chăm sóc từng góc đời mép não, được ưu ái khoan hồng gọi mỹ từ Ngụy quân, Ngụy quyền thay cho từ tay sai bán nước học tập… kenh …kenh…kenh… tiếng Kẻnh kêu vang nghe rất to như người đánh nó: trái bom không nổ, tàn dư chiến tranh, giờ ăn trưa, giờ đi làm, báo động Trung Quốc tấn công, vào học, ra chơi… đều phải nhờ tới nó ó..o..o..
5)- Bạn tôi học giỏi lắm, văn hay chữ tốt, thuộc bài như vẹt những câu thơ anh hùng cách mạng. lòng căm thù đế quốc, cướp nước hại dân, 14 tuổi học lớp 8 đã biết hiêng ngang, ngang tàng đòi sánh vai với anh hùng Tràn Quốc Toản. bót nát trái cam cờ đề tám chữ, bút tuông khí tiết hào hùng, bài văn nào cũng toàn điểm cao tám chín. Vậy mà ! đùng một cái ngang vượt biển, theo chân Anh Ba đi xa cứu nước.
6)- Bạn tôi ! học toán giỏi giang chắc vì thạo đường buôn nghiệp bán. Buổi sáng cắp sách đến trường, ban trưa gánh cá, chân trần thoan nhỏ đỏ hồng cát nung nắng nóng. Chợ Gò bồi chiều muộn sợ cá ươn chạy ngược Phước sơn vượt Chợ Tình Giang qua đèo sợ tối bạn đành ngủ lại. Sáng ra Thầy kêu dò bài…. Chiều điểm danh lao động…. kế hoạch nhỏ lon, chai, giấy, lọ… kenh … kenh….kenh… bỏ học giữa chừng.
7)- Phải Bạn không ? mũi xanh khình khịt quanh năm rò rỉ khí ga. Ngồi một đống, đi như cái bóng, thích hát vọng cổ ngâm nga Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây, nhưng nói chơi thì hơi đớt ngọng. Cuộc đời êm trôi trong vòng tay bảo hộ của thế thời, của mấy chai nước mắm nhỉ & những gốc cây sam. Học tuy chậm nhưng đường đi phẳng lì dể bước vào phòng ban, bàn ghế xênh xang ..tùng…tùng…tùng…
8)- Bạn tôi hả ! Sao tôi chẳng nhận ra? Tiếng nói ấy ! dáng đi ấy ! khòm khòm, tay khuỳnh khuỳnh – Sóng đôi từng ngày qua, từ quê nhà sang qua Thị Xã. Học ít, chơi nhiều, tiền tiêu túng thiếu. Ăn nhờ, ở đậu, bán xe cầm cả đồ nhà, ba bốn thằng cùng phỉnh đểu cô nàng café, thuốc lá. Mấy thằng bay thì sướng chỉ có mình tao là khổ bị la mắng chửi vì liều… yêu… yêu…yêu… rồi thì đã xa 22 năm chớ mấy !!! Giất chiêm bao rồi cũng tỉnh dậy, gặp nhau ai là bạn ai chân dung nhận lại nhau nghe như là Chưa Từng Có Cuộc Chia Ly của truyền hình VTV1. Nhắc lại cho vui thôi ! nói nhiều nhột … nhột…
9)- Còn tôi ! một đường tròn, một đường thẳng, một hình thang,.. đi cùng trời cuối đất. Lắm khi trong đêm ! Con tim nhỏ trở chứng cứ đập hoài nhịp đập tuổi thơ, bạn tôi lại hiện về hình hài của lũ quỷ học trò ốm o nghịch ngợm.
Tôi người gác đền thế kỷ, giữ cho bạn chút thương yêu, hờn ghét tuổi học trò. Tôi người ăn mày lượm lặc bơi móc tuổi thơ cả ngày, để đổ đống thành mớ hổn độn, tạp nham, xanh, đỏ, vàng, tím, da cam. Để hơn nữa đời nhìn lại, xấu nhất là tôt, tốt cũng là tôi. Ai cứ làm người khôn lớn mặc lòng, tôi mãi dại để tôi thành trẻ nhỏ, để cho tiếng nói thiệt lòng còn lại, giữa đời chỉ toàn đẹp khoe - xấu che dối gạt chính mình.
10) Từng mảng người ghép vào tranh, méo mó, tròn tròn cái mông ai ? mỏng dính cái phù du sót lại, lời khôn ngon có đuôi dành cho người trên gường ân ái, lời thật lòng giành cho bạn trối trăn… cái chết của tuổi thơ không phải từ học làm người lớn thèm hơi đàn bà, đàn ông… tách mình thành ra hai ba người… mà tuổi thơ chết từ khi : cái tôi cái ta, cái giả tạo bề ngoài, cái su nịnh, cái nghen ghét tị hiềm, chao ôi ! nó giết chết tuổi thơ vô tư quẳng vào trong sọt rát.
Tình ngây thơ, đổi thay theo đong đầy đu đưa tính toán hơn thua, tôi mất tình từ dạo ấy ! Nhưng tôi lại có cho riêng mình rất nhiều tuổi thơ bởi bạn bè tôi bỏ quên lại đám rau muống biển xanh rờn, bên giếng tiên eo gió. Tôi gom làm chất liệu vẽ nên những bức tranh tự họa, méo mó, tròn tròn cái mông ai, mũi chảy ghèn lem, xe đạp đèo… đeo… đeo … đừng có mà quên đi có một thời tuổi thơ như thế !!!

GỞI CHÚT NIỀM RIÊNG


GỞI CHÚT NIỀM RIÊNG
Trí Nguyễn “ Xin Kính tặng Thầy B.X.L”
Chút niềm riêng chút niềm riêng
Cho tôi xin gởi chút duyên cho người,

Chút ưu tư muộn phiền chiều nhạt nắng gió nồm mặn môi
Chút dĩ vãng sóng cồn con đò nhỏ chồng chành như người say rượu

Chút niềm riêng, chút niềm riêng
“Giải sầu” từ đâu ? không muốn lên non cao, không muốn xuống vực sâu !
Giữa cầu vĩ tuyến ! Bên ni vàng màu da nâu ba dòng máu đỏ, bên tê máu cuộn trào “những đôi mắt mang hình viên đạn”.

Anh về đâu ? giải sầu giữa núi
Bỏ lại quê hương những học trò ốm đau đói từng con chữ
Những chiếc thuyền nan lật úp, người sầu tư trét thêm những lớp phân bò dày nổi nhớ biển ngày mùa dốc cá đầy khô mực.

Mây ngàn năm vẫn trôi - Bóng mây tăm cá mù khơi
Núi ngàn đời vẫn xanh – Để nước nguồn tuông chảy
Không ai muốn lên cao ? Không ai đi xuống vực ?
Ai cứu người trong chìm nổi đau thương…

“ Nhất tự vi sư, bán tự vi sư “
Một ngày làm thầy ngàn năm được tiếng…
Lên non cao gió mây lồng lộng nhìn rỏ đời người huyển mộng…như mây trôi như nước chảy chẳng ngừng nghỉ lúc nào !
Dừng ở đâu giữa cầu hay giữa núi !

Xuống vực sâu ! buông thả nổi ngọc nhằn, hoa tình thương đua nở.
Vốn và vậy ! có vực sâu mới có non cao, đứng lặng giải sầu mà liểu đạo !
Ta vốn là ta chẳng thay đổi, chỉ có mây trôi, chỉ có nước chảy, chỉ có nổi niềm riêng – Riêng của riêng ta…