Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Tập thơ NHƯ LÀ HẠNH PHÚC - 2004 Nguyễn Tấn Trí


THƠ
thơ từ hồn gió mà ra
Thơ từ lòng đất Ta bà mọc lên
Thơ là hoa của nhân hiền
Hoa là bài hát triền miên đất trời.


XUÂN KHOE
Bầu trời thay chiếc áo xanh
Xum xoe khoe tết phơi cành đào mai
Ngại ngùng nhón bước chân ai
Gió xuân khéo vén áo dài lẳng lơ
thơm nồng hơi thở mộng mơ
Đêm xuân dìu dặt ngập bờ trần gian.

ĐÊM ĐÔNG
Đông về gọi gió heo may
tiển thu mấy dặm lá bay đầy đường
Mưa rơi dài giọt nhớ thương
Thạch sùng khản giọng đêm trường gọi nhau.

NHƯ LÀ HẠNH PHÚC
Như là ánh nắng chiều vàng
Con rơi rớt lại thu tàn ngày qua
Như là hạnh phúc đâu xa
Dẫu nhiêu khê cuộc đời ta vẫn cười
Đông về biển nở hoa tươi
Ủ trong giá buốt mắt ngời ngời xinh
Em là hoa của tâm linh
Nở trong tiếng khóc ái tình khổ đau.


LỐI MÒN
«… Ai đi từ vạn cổ
Cho đến mãi ngàn sau
Xin ai đừng nuối tiếc
Bống trăng giữa sương mờ… »

Lối mòn tình cũ dẫu phai
Bờ lau giữa lại riêng hai chổ ngồi
Cánh buồm xưa tít mù khơi
Như là cánh mỏng rách hồi ban sơ.

Tóc chiều rủ xuống nghieng bờ
Từ trong ký ức ngản ngơ nắng vàng
Chạm vào mấy nốt tình tang
Ngân nga từ độ tôi nàng gặp nhau.

Một chiều xưa, một bờ lau
Biển trời xanh lắm một màu ước mơ
Lần theo lối cũ tìm về
Cánh buồm ngày ấy bây giờ nơi đâu ?


ĐÊM NHẠC TRỊNH

Đêm rả rích mưa rơi nghe nhạc Trịnh
Bầu trời đen chẳng có một vì sao
« một cõi đi về » dế rên hòa tấu
Thương cho người lặng lẽ bước về đâu ?

Thương cho ai thẩn thờ trước biển
Nhớ lại cung đàn ngày xưa
Nhớ bài ca khi xưa em hát
Để tình ta thành mật đắng nơi này…

Nhớ ngày còn bên nhau quán này vẫn vậy
Vẫn thủy chung với nhạc Trịnh êm đềm
Em thổn thức khóc nhè vì anh về một cõi
Sóng mù sương, gió cũng mù khơi.

Hai mươi năm khuyết một góc đời
Rêu xanh cũ phủ dày râu tóc
Nhạc Trịnh đêm nay mưa dầm gõ nhịp
Thấm vào đời để mãi nhớ thương nhau.

CHO EM
( kính viếng cụ Tản Đà ngày xuân)
Bước chân ngần ngại bên đời
Tôi rao bán bớt góc trời gieo neo
Lên non cũng vướng cái nghèo
Xuống sông lại mắc dây neo ngập bùn

Bạn thăm xuân ! tôi rất mừng
Tiếc rằng vợ bận bán bưng chưa về
Cá, tôm, chợ ở xa ghê
Rượu ngon nhiều lắm… con thơ vắng nhà
Thôi thì trà lạt vậy nha
Tôi, anh tâm sự hiên nhà ngắm hoa
Cười khà anh nói chẳng ngoa
Bát cơm thi phú khó hòa thi nhân

Tôi rao bán bớt nợ nần
Cho em vơi gánh nhẹ chân mau về
Tôi rao bán nốt câu thơ
Cho em một phút giất mơ thiên đường…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét