Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

GỞI CHÚT NIỀM RIÊNG


GỞI CHÚT NIỀM RIÊNG
Trí Nguyễn “ Xin Kính tặng Thầy B.X.L”
Chút niềm riêng chút niềm riêng
Cho tôi xin gởi chút duyên cho người,

Chút ưu tư muộn phiền chiều nhạt nắng gió nồm mặn môi
Chút dĩ vãng sóng cồn con đò nhỏ chồng chành như người say rượu

Chút niềm riêng, chút niềm riêng
“Giải sầu” từ đâu ? không muốn lên non cao, không muốn xuống vực sâu !
Giữa cầu vĩ tuyến ! Bên ni vàng màu da nâu ba dòng máu đỏ, bên tê máu cuộn trào “những đôi mắt mang hình viên đạn”.

Anh về đâu ? giải sầu giữa núi
Bỏ lại quê hương những học trò ốm đau đói từng con chữ
Những chiếc thuyền nan lật úp, người sầu tư trét thêm những lớp phân bò dày nổi nhớ biển ngày mùa dốc cá đầy khô mực.

Mây ngàn năm vẫn trôi - Bóng mây tăm cá mù khơi
Núi ngàn đời vẫn xanh – Để nước nguồn tuông chảy
Không ai muốn lên cao ? Không ai đi xuống vực ?
Ai cứu người trong chìm nổi đau thương…

“ Nhất tự vi sư, bán tự vi sư “
Một ngày làm thầy ngàn năm được tiếng…
Lên non cao gió mây lồng lộng nhìn rỏ đời người huyển mộng…như mây trôi như nước chảy chẳng ngừng nghỉ lúc nào !
Dừng ở đâu giữa cầu hay giữa núi !

Xuống vực sâu ! buông thả nổi ngọc nhằn, hoa tình thương đua nở.
Vốn và vậy ! có vực sâu mới có non cao, đứng lặng giải sầu mà liểu đạo !
Ta vốn là ta chẳng thay đổi, chỉ có mây trôi, chỉ có nước chảy, chỉ có nổi niềm riêng – Riêng của riêng ta…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét