
TT : Hối Hận Muộn Màng ( kỳ II )
Dạo ấy ! vào tháng 4 năm 1987 cũng đã gần nghĩ hè, bạn tôi Huỳnh Thành rủ tôi đi vào ký túc xá trường Trung Học Sư Phạm Quy Nhơn. Tôi đã gặp lại Hà… chuyện bắt đàu từ đấy !!!
Thành xưa ở trường học lớn hơn tôi 1 lớp, tuy nhiên từ thuở cởi truồng chúng tôi đã là là bạn của nhau, cùng chơi đùa bè bạn gái trai, cùng nhau chung một hướng… bạn bè lớp lớp đông lắm nhưng thân nhau hiểu nhau đâu được mấy thằng, thời ấy khổ nghèo áo vá vai quần dài 1 cái. Sống với nhau bằng cái tâm thật tình chia sẽ bởi vậy rất dễ nhận chân tướng của từng người. Nhà bạn này có ăn, nhà bạn kia thiếu hụt… nhà khá dã hơn gởi tiền tháng cho con tiêu vặt cũng nhiều hơn, san sẻ với nhau từng điếu thuốc Nam dương, Mai, sang hơn tí chút là thuốc đầu lọc con Mèo số dách… chẳng tính toán hơn thua đùm bọc nhau vì cùng là dân ngụ, dân xã đảo ở nhờ học góp.
Tôi được sinh ra trong nhà cũng được bà con gọi cháu ông Hương, ông Bản, cha tôi cũng hữu ích được làm ông chủ tịch hội đồng thời quốc gia… tuy không giàu có lắm nhưng cũng không đến nổi thiếu ăn. Tôi vô tư vòi tiền mẹ mọi cách, cái tuổi đôi mươi biết tiêu tiền biết làm dáng, tôi sống vô cùng thông thoáng bạn bè thường hay nhờ đỡ điếu thuốc, ly cà fe chẳng hề tính toán. Thời cuộc khó khăn khổ sở, chúng tôi học rất nhiều lý tưởng trong cái bao tử rổng, trong cái thân hình ốm o, bạn cùng thời số hên đi vượt biên là trót lọt. Lý tưởng chẳng là gì ? cho đến hôm nay vẫn vậy, sáo rỗng ngu dốt cực đoan, dẫn đến thế hệ của chúng ta & đời con cháu như con vẹt học nói theo sách của cụ, phải đọc thuộc thơ của cụ, phải căm thù tàn ác như cụ, để mới được thành cháu ngoan của cụ… thôi tôi xin thưa ! thà làm sãi quét chùa học thuộc kinh nhà Phật, để cho căn lành tăng trưởng, còn hơn tất bật làm lũ nô tài…ác hơn lang sai chuyên trù chuyên yếm !!!
Thời ấy hay bây giờ vẫn vậy ! ý chí tìm đường ra khơi thoát khỏi cái nơi ngục tù chẳng hợp với căn tánh của đời người thông thoáng. Cha tôi vì quá nặng tình mồ mả ông bà, mẹ già còn lại nên không cùng gia đình đi mỹ năm 74, 75. nhà tôi có hẳn một chiếc ghe máy thủy bề thế thời ấy là cả một gia tài. Sự dụ dự sai lầm đến nay lũ chúng con phải trả giá. Cái chế độ thù giặc cùn cứ bắt cha tôi học tập…hết ngày này qua tháng nọ. trong ánh mắt ngây thơ của tôi, ngày qua ngày tôi đưa cơm trưa bằng chiếc cà mèn xanh màu nhà binh của mỹ để lại, chiếc bình đông nước bằng nhôm trắng cũng thời mỹ còn, ba tôi gầy gò ngồi ăn ánh mắt thất thần chẳng biết rồi ngày mai sẽ ra sao ? lũ anh em chúng tôi học giỏi có tiếng, thế nhưng…. Lý lịch lúc nào cũng con nhà ngụy quân, ngụy quyền cần xem xét… nhưng cũng thật cảm ơn Đảng CS nhờ thế mà 5 anh em trai nhà tôi chẳng đi nghĩa vụ quân sự nên chẳng chết ở chiến trường.
Ồ mà sao tôi viết mông lung thế nhỉ ! có lẽ tại vì đời tôi gắn liền với đau thương của Lý lịch, của những hành động phi nhân của chế độ. Anh em chúng tôi phải nghĩ học giữa chừng, vì có học giỏi mấy cũng không thi đậu đại học.
Tôi thi tốt nghiệp 34 điểm không được tuyển thẳng vì cuối năm 9 không được loại giỏi, vì thầy & thầy không ưa nhau đấu đá ra mặt. Tôi học kèm theo nhóm của thầy Trịnh ấn, thầy Điền, bởi vậy môn Lý thầy Hiền bị thiếu đi một phết oan uổng, nên xếp loại khá oan ức… cũng chẳng sao tôi thi vào chuyển cấp lớp 10 điểm cũng khá cao 11,5 điểm trong khi điểm sàn là 7,5 đảo như chúng tôi 6,5 là đậu vì được cộng một điểm. Tôi còn nhớ rất rỏ thời ấy ăn hối lộ ở giáo dục tràn lan công khai lắm… thằng Trường Đông con nhà cách mệnh nhưng học hơi yếu, cha nó đành bỏ ra 2 chỉ vàng lo cho đậu điểm sát nút..v..v…
Lớp tôi thời ấy chỉ có khoảng 6,7 đứa thi đậu đàng hoàng có đút lót có, như Mạnh, tôi, Tùng, Vân, Thoại, Hoa, Khá, Phượng, Đông, Thu… nhưng cuối cùng không một người nữ nào đi học cả, vì thời ấy quá khó khăn nhà cửa ăn ở, tiền bạc gia đình không đủ chu cấp. Với lại tư tưởng người dân biển quê tôi, học làm gì ? ở nhà kiếm nghề dễ lấy chồng hơn hết.
Tôi hòa nhập vào lớp mới thật dễ dàng vì đã làm lớp trưởng từ nhiều năm về trước từ lớp 3-9, với lại rất tự tin vì kiến thức của mình. Tôi say mê, tôi lý tưởng, tôi cố vượt lên trên cái lý lịch để được đi học được bay cao… nhưng than ôi ! đâu phải chỉ có tôi mới ôm hận, mà cả một thế hệ những người con có cha mẹ tham gia chính quyền cộng hòa trước đều chịu chung số phận như tôi ( học cho biết chứ chả để làm gì). Ba tôi cắt tiền cơm khi tôi học cuối năm 11, thế là phải học nghề thôi… ý tưởng đi vượt biển nhen nhóm trong đầu khi giấc mơ sụp đổ, tôi thường giận 2 ông anh tôi sao đi vượt biên mà không dẫn tôi đi theo với.
Đêm ấy tôi gặp Hà, Thu Hà người ở Gò nổi Nhơn Hội, đi ra quê tôi học hết lớp 9. Nhìn cô ta lúc ấy đã ra dáng con gái lắm, tóc để dài óng mượt, tuy người hơi tầm tầm, nhưng bù lại có gương mặt ưa nhìn. Tôi bất giác thẩn thờ, không ngờ chỉ sau 3 năm gặp lại Hà đẹp lắm trong ánh đèn đường đo đỏ vừa chập choạng hoàng hôn. Chiếc xe đạp phượng hoàng mới mua tôi dựng tạm bên lề chẳng nói được lời nào cả. Tôi vừa mới nghĩ học mấy hôm đang buồn nản, Thành liền cho tôi hay đêm nay có chuyện gấp cần bàn bí mật… tôi xem đồng hồ liên tục, chẳng hiểu sao tôi liền hỏi : Nhỏ có bồ chưa ? Hà buồn buồn nói: “ Số tui khổ ghê, đáng lý ra nếu không bị mấy ông cán bộ xã Nhơn Hội yểm mất giấy báo đậu thì tôi bây giờ năm sau ra trường rồi….” Hà kể một thôi một hồi, mà không đả động chuyện tôi hỏi có bồ chưa ? Lúc ấy có được người bạn gái học cùng lớp nói chuyện là cả một vấn đề, tôi & Hà cùng 18 tuổi tuổi còn khờ lắm trong yêu đương, gần Hà mà tôi run như cầy sấy, nói chuyện lắp bắp chẳng ra đâu vào đâu cả ? Tôi thấy sao mà Hà con gái thế ! Ngực căng tròn xuân thắm trong chiếc áo thun ôm gọn, khác hẳn với cô gái nhút nhát ngây ngây ngày nào 3 năm về trước. Còn tôi ư ốm nhong ốm nheo nên thấy cao lêu nghêu chẳng phong độ tí nào cả, có chẳng chỉ là ánh mắt sáng trong rực lửa của tuổi hiếu động trai trẻ, tôi ước ao mình được là người tình của hàng trăm thiếu nữ đẹp xinh… ha..ha.. tôi cười thầm mơ mộng mặt nóng rực ngây người như uống rượu. Chẳng biết Hà có hiểu được ý nghĩ tôi hay sao mà da cũng hồng hào, môi như căng ra mộng đỏ… thi thoảng cười cười, làm tôi giống như người bị bắt ăn trộm quả tang đang muốn chạy trốn.
Bỗng nhiên Tôi thành lố bịch, khi từ đâu chui ra một anh Hà ( đang học ôn thi bộ môn), anh ta ở đồng quê và học trên Thành một lớp, nhưng khi học Trung Học Sư Phạm lại học cùng lớp với Thành ( bạn tôi). Anh có tật ở chân đi hơi chèo, nhưng anh có cái miệng nói chuyện dẻo quẹo, anh gặp tôi và Thành nên đi theo luôn, nên tôi và Thành đâu có nói chuyện bí mật đươc…
Anh gặp Hà mắt sáng rực, cái mắt lá răm ti hí mắt lươn của anh nhìn Hà không chớp. Tôi thấy thật khó chịu với ông anh này… nhưng biết làm sao, mình em út mà. Anh nói thao thao, Hà nghe gật gù, nói chuyện có vẻ tâm đầu ý hợp, tôi bất giác buồn thiu, buồn thỉu…
Ngoài rào, bên chiếc xe tôi dựng một dáng người dong dỏng cao đang huýt sáo ra hiệu, tôi xin phép ra ngoài một tí… trời ạ ! tôi có biết đâu chính buổi chia tay đêm hôm ấy lại kéo dài đến tận 20 năm…
Tôi tình cờ chứ có cố ý đâu ! Đã để lại trong tim người con gái cái giận ghét thương đầu đời, tôi một thằng con trai mới lớn sao biết được đó là tội lỗi, đó là bi ai lớn nhất của đời người. Đêm ấy tôi lén Hà ra đi với người bạn thân để bàn bạc chuyến đi vượt biên sắp đến. Lành ít rủi nhiều chẳng biết ai thố lộ, bạn tôi nói mầy tìm một người con gái nào được được, tao cũng vậy dẫn đại đi, chứ qua bên đó không có gái khó lấy vợ lắm !
Mèn ơi ! giờ nghĩ lại thật buồn cười cho cái ý nghĩ kỳ quặt thế mà thời ấy đứa nào cũng tin như thế ! Thằng Mạnh cũng vậy đi dẫn theo bồ bỏ bạn lại, sống chết có nhau là vậy !
Đêm hôm ấy thật sự không nên đi bỏ lại người bạn gái với một ông anh đang háu gái. Tim tôi nhói đau buồn lắm, tiếng ve sầu đầu hè râm ran trên những cành phượng già, hoa rơi lả tả, từng cánh phượng bắt ánh đèn đỏ như máu rơi trên mặt tôi, trên vai tôi. Thành ngồi sau xe đạp cũng lặng thầm hỏi nhỏ : “ Con nhỏ nào dễ thương dữ mày ?” tôi ậm ừ cho qua chuyện, miệng đắng nghét tôi linh cảm như có việc gì đó không lành sắp sảy ra…
Tôi & Thành xuống bãi biển khu hai, dắt xe ra cát, rồi nằm xuống cát, thầm thì to nhỏ hòa với tiếng sóng vỗ bờ nhè nhẹ… trăng đêm nay lên muộn đã qua 8h mới từ dưới nước chui lên. Chẳng biết là vui hay buồn, tôi rủ Thành làm xị rượu. Quán cóc trước Trường Trưng Vương nơi hàng ngày mua thuốc, kẹo mới mấy ngày qua còn học, nay đã xa rồi vẫn còn nợ Bà Hai. Tôi đến chị Huệ con bà mua nợ 2 xị rượu vài cái ổi me chua đem ra bãi 2 thằng nằm uống, giọt đắng cay nồng là thế nhưng làm cho tôi trở nên mạnh mẻ. Tôi vụt đứng dậy nói khẻ với Thành: “ Nếu quyết định mai đi, tao phải đi tới nói cho Hà biết, mai mời về quê chơi, đi luôn…” Thành OK, ngồi uống từ từ chờ tao, tao quay lại liền…”
Tôi lấy xe đạp chạy như bay qua đường Lê Thánh Tôn, quẹo qua là tới trường Sư phạm, cổng trường vẫn còn mở tôi đi vào phòng Hà, các bạn cùng phòng nói Hà đã đi chơi với người bạn rồi…
Tôi thẩn thờ, đôi chân như mất sức. Trời ! Ông anh tui tán nhanh thế ! đúng là có tật có tài… tôi như con gà mắc thóc, câm nín đạp từng vòng từng vòng thất thần. Trong đời tôi đây là lần thất bại đâu tiên, đớn đau nhất, tôi tự ái cồn cào, tim tôi nhói nhói. Cái thằng thanh niên hơi chút kiêu căng của tuổi háo thắng làm tôi buồn không biết diễn tả ra sao? Tôi xấu hổ ư ? chẳng phải ! tôi ghen ư ? cũng chẳng phải vì tôi và Hà đâu có gì ? đâu có lời thề non hẹn biển, đâu có thắm thiết đêm trăng, nồng nàn ân ái.. ôi thôi cũng chỉ vì nghĩ ngày mai mình ra đi cô đơn ước gì cùng Hà hay ai cũng mặc miễn dễ nhìn cùng đi qua bên ấy…nổi cô đơn càng cô đơn, trống vắng thêm trống vắng…
Đêm ấy tôi và Thành uống say mèm rồi gát chân lên chiếc xe đạp ngủ đến sáng… trưa đúng giờ đò đi, tôi cứ thẩn thờ thờ thẩn, đạp xe xuống đến Cầu Hàm Tử, hoảng hồn Đò đã chạy sớm hơn 15’. Tôi lật đật gởi xe chạy tắt xuống khu một chạy qua mũi tấn, mong rằng sẽ chạy ra Đò kịp, vì thời ấy qua đồn CA mũi tấn khám đò rất lâu. Tôi chạy thục mạng, băng qua bãi cá chuồn phơi chưa khô tanh nồng, trước mắt đã hiện ra cảnh tượng chiếc đò bị CA dẫn độ chạy ngược lại cầu Hàm tử, trên đò CA mặt sắc phục đứng đầy. Tôi giật mình đứng lại rồi chậm chậm quay lại nhè nhè đi như không biết gì, trở về lấy xe đạp. Đứng chờ xem sao ? Chiếc Đò nhà Lâm đã được định sẳn sẽ lấy đi trong khi chở hành khách khi ra khỏi bến sẽ dàn dựng cảnh cướp đò, rồi sau đó sẽ tìm ghe thuyền đi biển gởi người nào không muốn đi vào bờ. Không hiểu sao thông tin bị lộ nên bị bắt hết, vì người quá đông nên không có phương tiện xe để chở đi cho hết, nên bắt cả đoàn đi bộ về đồn CA Hải cảng, tôi thấy mấy bạn tôi, nhưng đành chịu.. những người lanh, giả đò đi đái chuồn luôn. Tôi giật mình, vì nếu nhanh chân xuống sớm thì bị bắt rồi…cảm ơn trời đất, cảm ơn bạn Hà, nếu như Hà không đi chơi cùng anh Hà ấy có lẽ Hà và Tôi cũng rất có thể bị bắt như bạn Thành… ngồi tù 2 tháng Thành ra tù, chỉ nghi ngờ nhưng không chứng cứ, vì chẳng ai dại ngu nói ra ai cho biết. Tôi và bạn tôi sau mấy lần tổ chức nữa nhưng đều bị bại lộ do bị sổ đen theo dõi quá chừng… đời tôi từ đó rẽ lối.
Chẳng biết rủi hay may, duyên số mỗi người là vậy, kể từ cái ngày ấy, tôi tự ái dồn dập chẳng muốn gặp Hà… anh Hà dạy học ở gần nhà tôi, kể cho tôi nghe cái đêm ngọt ngào ấy. Chẳng biết vô tình hay cố ý anh hé mở cho tôi biết anh đã tán tỉnh thành công… rất là mỹ mãn, uh mà cũng đúng anh nói chuyện ngọt lắm mà… Lòng tôi đau như cắt, nhưng ngậm cười chúc anh hạnh phúc.
Hà ơi ! cái đêm ấy hối hận vô cùng, tôi cũng chẳng thiết tìm hiểu chi nữa, thôi họ giáo viên thì gặp giáo viên mình chẳng là gì cả, sự nghiệp không có tương lai mịt mờ mơ chi ngày mai tươi sáng. Đầu óc tôi chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất là đi vượt biển xa khơi…
Mấy năm sau anh Hà bị đau đột ngột từ trần, tôi chẳng biết mối tình của anh và Hà bạn tôi phát triển tới đâu? Kể từ ấy không có thông tin gì cả… chỉ có thông tin mơ hồ rằng Hà có chồng xa rất sớm. Tôi dững dưng sao kỳ vậy ! chẳng biết cái đêm định mệnh ấy ra sao ? giờ còn trong vòng bí ẩn ? Vì anh Hà đã mất.
( Còn nữa nhớ đón xem tiếp phần III – Gặp lại sau 20 năm - vì đang viết tiếp…)